MY TURN TO CONFESS

MY TURN TO CONFESS
A dog trying to write a poem on why he barks
That’s me, dear reader!
They were about to kick me out of the library
But I warned them.
My master is invisible and all-powerful.
Still, they kept dragging me out by the tail.
In the park the birds spoke feely of their own vexations.
On a bench, I saw an old woman
Cutting her white curly hair with imaginary scissors
While staring into a small pocket mirror.
I didn’t say anything then,
But that night I lay slumped on the floor.
Chewing on a pencil,
Sighing from time to time.
Growling, too, at something out there
I could not bring myself to name.
Charles Simic
Đến lượt Gấu thú tội
Một chú chó cố viết một bài thơ về tại sao nó sủa
Đó là GCC, độc giả TV thân mến
Chúng muốn đá GCC ra khỏi thư viện
Đâu có dễ, Gấu cảnh cáo.
Sư phụ của Gấu thì vô hình, và đầy quyền năng
Tuy nhiên, chúng vẫn kéo tai Gấu lôi ra
Ở công viên lũ chim vô tư lèm bèm những bực mình của riêng chúng
Trên băng ghế Gấu thấy một bà già
Cắt mớ tóc trắng bằng kéo tưởng tượng
Trong khi nhìn vô tấm gương nhỏ loại bỏ túi
Gấu đếch thèm nói gì cả
Nhưng đêm hôm đó, Gấu nằm lăn ra sàn nhà
Cắn mẩu viết chì
Thở dài sườn sượt
Gầm gừ với một điều gì đó
Mà Gấu không làm sao đặt tên
See Translation