Thơ cô Phố

Thơ cô Phố!!
EM YÊU ANH
Tặng ai mang trái tim đàn bà…nhiều lo sợ
Em chẳng giàu sang cũng chẳng nghèo hèn
Gia tài là những trang sách và vài ba câu chuyện tình tự viết
Trái tim bé tí hon chưa bao giờ than mệt
Đã sẵn nhịp yêu anh và ắt đủ để anh yêu
Em đàn bà nên không tài cáng biết nhiều
Trí nhớ có gì ngoài bữa cơm anh ưa ớt cay hay mắm mặn
Dăm câu thơ anh thích nhưng trời đất ơi…hầu như em rất chán
Vậy mà em thuộc làu như là của em
Mắt môi lúc giận lúc yêu đều tha thiết mỏng mềm
Chẳng giả tạo tẹo nào nhưng cũng không phải là điều em thích
Tại sợ lúc hôn lỡ ráp khô, nứt nẻ làm anh thấy chẳng sạch
Rồi không hôn nữa làm sao?
Mười ngón tay thon sinh ra không phải để cuốc đào
Nhưng vì anh ưa mái ấm có luống rau xanh bên giàn bông giấy
Thế nên trên tay em có vết chai này là hôm em quậy
Tưng bừng vườn nhà mình đó nghe!
Hoài bão tới lui chỉ là mong ngóng anh đi hay về
Tai sinh ra chỉ để nghe rõ lời thầm thì anh giấu giếm nhắc về ai đó
Tóc có dài ra cũng chẳng phải để xáo tung đùa gió
Mà vì quyến rũ anh nên tóc gió phải bay thôi
Đôi chân này chẳng đi năm châu bốn bể đâu trời
Mải quẩn quanh theo gót giày anh gõ lên sàn lên phố
Anh đi chinh phạt phương xa chân em thương chân em nhớ
Chân trái lo âu sợ bóng anh buồn
Chân phải sốt sắng sợ thế giới bon chen
Anh của em mềm lòng gục xuống đôi chân nào kiều diễm
… Đôi chân không dám tỏ tường nhiều đâu sợ vấp vào đắng nghẹn
Anh hết thương hay không em không nỡ truy tìm
Nên mải mê ngồi trước hiên lặng im
Chờ anh về trong giông bão!
Đời của em
Xác thịt của em
Mà anh ơi! Gối lên ngực gầy… em bảo
Nó hình như chỉ nghe anh sai khiến mới được khóc cười
Đàn bà yêu rồi
Yếu mềm đến đáng thương anh nhỉ
Đừng đi đâu quá xa
Đừng thương ai khác quá nhiều
Đừng tài ba cũng đừng kỳ vỹ
Em chỉ cần anh là anh- thương nhớ để em cười
Anh ơi… em sợ!
P/s: Nếu được, em chỉ thích anh đau ốm, nằm nhà đọc sách cho em nghe thôi… Đừng đi xa, chân em bé bỏng sao đuổi theo kịp!
Phạm Thiên Ý