Trích 45 KHÚC ĐÀN BẦU CỦA KẺ VÔ DANH

Trích 45 KHÚC ĐÀN BẦU CỦA KẺ VÔ DANH
KHÚC 8:
Bạn vui chăng
Sẽ có ngày
Hoa nở chỉ vì hoa
Không phải nở vì mùa
Và đi đường thấy sợi dây
Không nghĩ là con rắn độc *
Bạn nghe chăng
Sẽ có ngày
Ta đo được chiều cao của ước mơ
Ta đếm được trọng lượng của cảm xúc
Ta cân được quy mô của tư tưởng …
Bạn tin chăng
Sẽ có ngày
Tự động hóa những quy trình vô thức
Trong cõi nhân gian
Kẻ phản trắc lập tức bị lưu đày
Ở chỗ chính y đang hằng sống
Tên ngậm máu phun người
Mặt hắn tự nhiên đầy máu tanh hôi
Của chính hắn
Lũ lén rải đinh và đào hố giữa đường
Sẽ phải cụt tay
Khi chúng hò dô
Nâng chén rượu ngang đầu …
Và người trồng Cây Phúc
Thì Quả Phúc đầy vườn
Nếu vô tình xéo vào lưng con rắn độc
Thì con rắn độc biến thành sợi dây …
* Mượn ý từ kinh Phật
TRẦN NHUẬN MINH
Khát vọng của Trần Nhuận Minh rồi sẽ đến ngày bao điều tốt đẹp cũng sẽ đến và:
“Kẻ phản trắc lập tức bị lưu đày
Ở chỗ chính y đang hằng sống”
Lưu đày ở nơi rừng thiêng nước độc, xa xôi hẻo lánh chẳng còn ai biết đến y nữa thì có thể y lại thanh thản. Còn lưu đày ở chính nơi y hằng sống thì sự lưu đày ấy mới thực sự là lưu đày. Cả cuộc đời của y sẽ sống trong hổ thẹn đắng cay trước sự chứng kiến của những người mà y đã phản trắc. Và:
“Tên ngậm máu phun người
Mặt hắn tự nhiên đầy máu tanh hôi
Của chính hắn”
Muốn hại người, làm bẩn người thì chính hắn phải chịu lấy cái nhuốc nhơ bẩn thỉu. Rồi Trần Nhuận Minh lại hy vọng:
“Và người trồng Cây Phúc
Thì Quả Phúc đầy vườn
Nếu vô tình xéo vào lưng con rắn độc
Thì con rắn độc biến thành sợi dây”
Đó là một thế giới tự do, công bằng và văn minh sẽ được tạo dựng.
Những chương sau này tác giả vẫn duy trì chữ “ta”. Nhưng ta ở đây là hoàn toàn hoán đổi. Ta là những người cùng chí hướng, cùng tâm huyết với nhà thơ chứ không phải là cái ta có ý nghĩa tập thể của nhiều người. Âu đó là sự khiêm tốn của nhà thơ.